Điều kiện để trở thành một nửa của em là gì!? Anh vừa nhấp ngụm Latte rồi quay sang nhìn tôi hỏi. À, cho phép em sửa câu hỏi của anh một xíu, em không đi tìm một nửa vì bản thân em đã trọn vẹn. Em tìm đồng minh :))) Ừ, thì đồng minh - theo cách gọi của em vậy, nhưng điều kiện là gì? Anh không tin có tình yêu vô điều kiện trên đời này! Cô suy nghĩ một lúc rồi đáp: Phải có điều kiện chứ anh, em chỉ cần 1 điều duy nhất! Là anh ấy có thể giao tiếp cùng một ngôn ngữ với em. Vậy nghĩa là em chỉ yêu những chàng trai Việt Nam à. Sao giới hạn quá vậy?! Hoặc giả người đó không thể nói chuyện thì sao? Anh có nhiều trăn trở quá nhỉ? cô nheo mắt cười. Thực ra thì thứ ngôn ngữ mà em đề cập ở đây là ngôn ngữ của tình yêu anh ạ, nó là thứ ngôn ngữ của vũ trụ và không giới hạn ở một đường biên quốc gia nào. Anh ngơ ngác hỏi: Em đi đâu tìm người nói được thứ ngôn ngữ đó? Em không cần đi tìm vì người nói được ngôn ngữ này trong cuộc sống...
🖎 " This piece was born in a strangely beautiful moment — in the middle of a noisy afternoon, with a rumbling stomach and a half-eaten baguette in hand. Thoughts came in fragments—reflective, rebellious, raw. I didn’t want them to slip away, so I rushed back to my desk, fearing they’d dissolve like mist if I waited too long. What started as scattered musings turned into a dialogue — between me and myself, between hunger and clarity, between the many selves I carry and the vast stillness behind them. This is a piece I wrote for myself, for what I’ve been seeking, and maybe, for you too — a fellow traveler on the same winding path I now call: " The Way of Returning " -------------------------------------------------------- ⧞ - ------------------------------------------------------------------ There are moments when the world falls silent. No noise, no goals, no validation—just the sound of the wind brushing against the window or the gentle grumble of ...
".. .Bạn ngước nhìn họ – những đồng đội cùng chiến tuyến – trên con đường quen thuộc này như một sự an ủi nho nhỏ. Ít ra bạn không cô độc. Ít ra bạn cũng đang làm điều mà cả xã hội này đang làm. Ít ra cái công việc bạn đang lặp lại mỗi ngày, dù bạn có ghét, cũng chỉ là “tạm thời”. Cái “tạm thời” đã kéo dài 10 năm, và có thể còn tiếp tục… cho tới khi một ông Chúa Trời nào đó xuất hiện để giải thoát cho bạn. Hoặc, một cục tiền nào đó rớt từ trời xuống. Bạn cần tiền. Cần kinh nghiệm. Cần các mối quan hệ. Và bạn đang làm việc ở một nơi mà người khác mơ cũng không được. Một nơi mà chỉ cần nói ra là người ta sẽ nể. Nhưng… có gì đó… sai sai. Sai ở nét mặt của những người đi làm mỗi sáng. Sai ở ánh mắt vô định của người ngồi đối diện trong thang máy. Nếu con đường ấy thực sự đúng — đến mức toàn xã hội đều đi theo — thì lẽ ra tất cả chúng ta phải cảm thấy hạnh phúc. Phải không?" Trích đoạn "Đừng chạy theo số đông" Mình đã dừng lại và phản biện một chút, góc nhìn của ...
Comments